Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu – Khánh Ly (thâu trước 1975)



Thơ: Trịnh Cung ; Phổ nhạc: Trịnh Công Sơn

Đôi nét về bài hát “Cuối cùng cho một tình yêu”:

Họa Sĩ Trịnh Cung viết bài thơ “Cuối cùng cho một tình yêu” vào năm 1958 Trịnh Công Sơn cũng phổ nhạc bài thơ này vào trong cùng năm đó. Sau gần nửa thế kỷ, không ít người vẫn muốn tìm hiểu nguồn gốc ra đời, câu chuyện tình trong bài thơ, bài hát đó nói về ai. Trong một đêm thức dậy, người hoạ sĩ đốt tập thơ và khóc. Lúc đó Trịnh Công Sơn thường từ B’lao về ở với người bạn hoạ sĩ trong một căn phòng rất nhỏ, chỉ vừa cho 3 người ngủ trên 1 chiếc chiếu. Trịnh Công Sơn nghe tiếng khóc mới bật dậy, thấy bạn đốt tập thơ ông chụp và giữ lại được 1 bài, đó là bài “Cuối cùng cho một tình yêu”, Trịnh Công Sơn đã phổ nhạc bài thơ đó. Câu chuyện này đã được ca sĩ Khánh Ly kể lại, có lẽ theo lời kể của Trịnh Công Sơn.

Sự việc Trịnh Cung đốt tập thơ là có thật bởi vì lúc đó ông muốn toàn tâm toàn ý tập trung cho hội họa, không muốn dịnh líu đến thơ ca nữa vì ông quan niệm là làm cái gì thì làm cho tới nơi. Khác với câu chuyện Khánh Ly đã kể, HS Trịnh Cung đốt tập thơ vào năm 1963, còn Trịnh Công Sơn đã phổ nhạc bài thơ này trước đó, năm 1958.

Bài thơ “Cuối cùng cho một tình yêu” được Trịnh Cung sáng tác khi đến Huế. Hình ảnh những cô gái Huế thời đó thật thơ mộng, lãng mạn! Thời đó, khi nữ sinh Ðồng Khánh tan trường trông như những cánh bướm trắng bay trong công viên cạnh sông Hương và chàng hoạ sĩ trẻ Trịnh Cung như thấy mình chợt lạc lõng giữa đàn bướm xinh xắn ấy. “Đàn bướm” ấy rất Huế, rất kín đáo và người hoạ sĩ chỉ còn biết lẽo đẽo đi theo làm “cái đuôi”, nhìn ngắm rồi mơ mộng để rồi… viết ra bài thơ “Cuối cùng cho một tình yêu”. Từ hình ảnh những cô gái Huế “chung chung” thôi và tác giả đã tài tình hư cấu thành một bài thơ tình. Chàng HS gốc Quảng muốn “vượt lên” cái tâm lý mình chỉ là “học trò trong Quảng ra thi”, muốn “lên gân”: ta cũng là một cái gì đó, cũng có thể từ khước họ, cho nó… oai! Cho nên mới có cái lối hờn dỗi của một người không chạm được đến tình yêu, bèn… Ừ thôi em về… Ừ thôi em về…

HS Trịnh Cung giải bày: “Nhưng em về rồi, thì sao? Em về rồi thì… bàn tay đói… Em ra khỏi tay rồi, em đâu có trong vòng tay, mà em đâu có bao giờ trong vòng tay tôi đâu… thành ra hai vòng tay tôi, hai bàn tay tôi luôn luôn đói, đói khát vì một hình ảnh và tôi cứ mãi đi theo những cuộc tan trường vào những buổi chiều, buổi trưa như vậy, nên… chân phải mỏi thôi. (…) Thế thì câu chuyện của bài thơ đó là bài thơ hoàn toàn hư cấu nhưng dựa trên cung cách của những cô gái Huế thời đó. Lẽ dĩ nhiên nó thuộc về những cô gái đẹp của thời đó, cũng là chuyện bình thường thôi. Cái gì mà con người ta dâng hiến thì thường dâng hiến cho những gì tốt nhất, đẹp nhất. Lẽ dĩ nhiên là đẹp nhất đối với mình. Ở đây không có nghĩa là những cô gái xấu kia không đẹp, tại vì là chưa chắc tôi đã nhìn ra những cái đẹp của họ, họ có thể đẹp dưới cái nhìn của những người đàn ông khác. Thành ra, nếu có phạm vào điều gì cũng cho tôi xin lỗi. Dẫu sao những cô gái đó ngày nay đã thành bà, bà nội, bà ngoại rồi, phải không? Cho tôi gởi lời thăm hỏi những cô gái Huế, vẫn đẹp trong lòng tôi cho đến ngày hôm nay”.

#KhanhLy #CuoiCungChoMotTinhYeu #TrinhCongSon #NhacTruoc1975 #VNAudio

Nguồn: https://spirtavert.com/

Xem thêm bài viết khác: https://spirtavert.com/tinh-yeu/

21 thoughts on “Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu – Khánh Ly (thâu trước 1975)

  1. mot doi yeu em mot doi bao to

    tai sao yeu em là kho

    déchirant l'ultime sentiment te réserver et voilà un adieu

    pourquoi?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *